
Hôm nay đọc bài của bạn, tôi thấy giống câu chuyện của bạn tôi quá. Tôi xin kể chuyện của chị bạn tôi với hoàn cảnh tương tự để các bạn cho chị ấy một lời khuyên.
Chị ấy tên Lan (tên nhân vật đã thay đổi). Chị ấy có hoàn cảnh gia đình khá phức tạp. Mẹ chị mất khi chị học cấp 3. Sau đó bố chị ấy đi lấy vợ mới và ở nhà người vợ đó.
Chị trượt 1 năm đại học nhưng quyết đi làm công nhân ở thành phố Hồ Chí Minh để năm sau thi tiếp. Ngoài thời gian đi làm, chị tự học tiếng Anh và gặp anh - một người đàn ông Ấn Độ trên mạng. Trong suốt thời gian chị ôn thi, anh đã giúp chị học thi khối D, đặc biệt là môn Tiếng Anh.
 |
5 năm yêu nhau, họ tổ chức một đám cưới như trong cổ tích. Lúc ấy, anh cũng đã tuyên bố không cần của hồi môn của gia đình chị (Ảnh minh họa) |
Rồi chị cũng đỗ Đại học Đà Nẵng tại chính quê hương mình. Trong 5 năm yêu nhau, ngoài thường xuyên chat qua mạng, anh còn qua Việt Nam thăm chị 3 lần và hỗ trợ chị học xong đại học. Sau đó, họ tổ chức một đám cưới như trong cổ tích. Lúc ấy, anh cũng đã tuyên bố không cần của hồi môn của gia đình chị.
Bố mẹ anh vốn là quan chức cấp cao tại Tòa Án bang. Dù họ không mấy hài lòng về cuộc hôn nhân này nhưng cũng không phản đối với chuyện đời tư của con trai. Nhiều người Việt Nam sống tại Ấn Độ đều ngưỡng mộ chuyện tình của anh chị. Bởi anh và chị lúc nào cũng xuất hiện khăng khít đầy tình cảm trong mỗi dịp Tết Cộng Đồng tại Đại Sứ Quán.
Vợ chồng chị đã có một con trai và đến nay chị đã ở đất nước Ấn này 7 năm tròn. Cuộc sống tưởng như trôi êm đềm hạnh phúc, thì một đêm chị gọi điện cho tôi (với tư cách là đồng hương, đồng nghiệp trong 1 năm tại Ấn Độ. Và lúc đó tôi cũng đang ở Ấn Độ).
Chị khóc tức tưởi và nói trong sợ sệt :"Em ơi, chồng chị đang cố đánh chết chị. Nó bóp cổ và đè gối vào mặt chị. Lần này lần thứ 2 rồi em à". Tôi không tin vào tai mình và cố trấn tĩnh chị (chồng chị lúc này đã ra ngoài chứ không còn trong nhà nữa).
Rồi chị kể cho tôi nghe về cuộc sống sau cánh cửa phòng ngủ mà chị phải hứng chịu. Tuy không kéo dài tận 6 năm như tác giả bài viết trên, nhưng chị cũng đã có 3 năm chịu đựng những trận đánh đạp tàn nhẫn của chồng khi một thân một mình tại đất nước xa lạ này.
Năm ngoái khi tôi còn cùng công tác với chị, chị có kể bên nhà chồng bắt đầu nhắc tới của hồi môn vì thấy chị làm lương cao tại Ấn (Ở Delhi, chị kiếm tiền ngang với chồng mình). Chồng chị lúc này cũng bắt đầu hùa theo bố mẹ chồng và đòi hỏi chị điều này. Nhưng chị cãi lại và không nghe vì vấn đề này trước đó gia đình chồng và chồng chị đã tuyên bố không cần của hồi môn. Và cái chị nhận được là những cái tát trời giáng.
Từ đó trở đi, những cơn thịnh nộ của chồng chị bắt đầu. Thậm chí chị dọn cơm mà có lỡ va chạm vào chân chồng, hắn cũng giật lên thon thót và phản ứng dữ dội như chị bị bệnh lây truyền.
Rồi chị phát hiện, chị chưa có giấy đăng ký kết hôn mà chỉ có visa dài hạn. Chị lại tự bỏ tiền túi ra làm đăng ký và hộ chiếu mới chính thức có quyền của công dân. Những lần sau đó, hắn trở về nhà và chỉ nói một câu duy nhất: "Tôi muốn li dị". Hắn coi chị như con ở mặc dù cái nhà đang cư trú được chi trả dưới mức lương của cả hai vợ chồng. Hắn đánh đấm, đạp chị xuống dưới nếu chị mon men khơi gợi tình cảm ban đầu.
 |
Sau cánh cửa phòng ngủ, chị phải chịu đựng những trận đánh đạp tàn nhẫn của chồng khi một thân một mình tại đất nước xa lạ này (Ảnh minh họa) |
Thời gian hắn vắng nhà nhiều hơn và tất nhiên ý muốn li dị của hắn càng cao hơn. Chị nhỏ bé lắm, còn hắn thì to cao lực lưỡng. Mỗi lần hắn đè và đánh chị thì chị lại xin nghỉ làm. Sau 2 năm sức chịu đựng của chị cũng không còn nữa. Chị thuê luật sư và đưa ra đề nghị: "Nếu anh muốn li dị thì để nhà lại cho con và tôi vì tôi có quyền nuôi con nhỏ dưới 5 tuổi".
Hắn đi biệt 3 tuần và trở về nói một câu trắng trợn: "Thôi, tao vì con. Chúng ta cứ ở với nhau như thế nhưng không còn là vợ chồng nữa". Chị đã chấp nhận với thỏa thuận này.
Tôi không hiểu sao chị lại chấp nhận với thỏa thuận ấy của chồng? Chị đang cố gắng điều gì? Song tôi chắc chắn họ ở như vậy mà không li dị sẽ có những thảm kịch khác xảy ra. Và tôi không mong đợi chị gọi tôi để thông báo "lại bị đánh" vào đêm khuya nữa... Tôi nên làm gì để giúp người bạn của mình lúc này? Xin hãy cho tôi và chị bạn tôi lời khuyên cấp thiết.
(Theo Trí thức trẻ)" alt=""/>Cuộc sống sau cánh cửa phòng ngủ của một phụ nữ Việt tại Ấn Độ

 |
Hai vợ chồng Joseph Balsitis và Thảo Balsitis hiện đang sống ở Mỹ. |
Trong tập 424 chương trình Vợ chồng son, MC Thuý Nga đã gặp gỡ cặp vợ chồng Việt - Mỹ dễ thương: Joseph Balsitis, 40 tuổi và Thảo Balsitis, 32 tuổi.
Xoá hết hình xăm vì bạn gái
Chị Thảo là người Việt sang Mỹ định cư cùng gia đình, trong khi anh Joseph trước đây là lính hải quân Mỹ đóng quân ở Tây Ban Nha. Anh gặp chị Thảo sau khi giải ngũ, từ Tây Ban Nha mới trở về Mỹ.
Chị Thảo khi mới qua Mỹ, được anh trai dạy phải tìm người bản xứ để làm quen, học hỏi cách nói chuyện, tìm hiểu văn hoá. Thấy anh Joseph làm quen qua một trang web tìm bạn, chị không bắt chuyện vì nghĩ anh là người Tây Ban Nha mới qua Mỹ, “cũng gà mờ” như mình.
Nhưng nhân duyên khiến anh chị lại gặp nhau ở lớp Lịch sử. “Thấy anh học giỏi, gì cũng biết, mà mình chỉ được điểm C môn đó nên lân la làm quen để hỏi bài. Hồi đó, anh ốm nhách, mặc quần áo thùng thình, lại xăm mình tùm lum” - chị Thảo kể lại những ngày mới quen nhau.
Sau một thời gian tiếp xúc, anh Joseph nhận ra chị Thảo học giỏi môn toán nên thấy cả hai có thể giúp đỡ nhau. Lâu dần, anh cảm mến chị, rủ chị đi dạo, đi uống cà phê. Chị Thảo tâm sự, thực ra lúc đó chị chỉ nhận lời cho lịch sự, chứ chưa có cảm xúc gì với anh. “Hồi đó, anh đi hẹn hò mà đi cái xe cà tàng, kính không kéo được xuống làm mình ngồi trong xe ướt áo vì nóng. Buổi đi dạo đầu tiên, anh nắm tay mình mà chắc do run quá nên bóp cứng ngắc, về nhà tay đỏ lét luôn”.
Hằng ngày gặp nhau trên lớp, Joseph hay tìm cách thu hút sự chú ý của Thảo: “Lúc thì cố ý làm rớt đồ, khi thì đi đụng một cái. Nếu ngồi xa nhau thì anh cố ý nói lớn tiếng…”.
Sau 4 lần hẹn hò riêng trong 2 tháng thì 2 người chính thức là một cặp.
Tự nhận mình là người “cổ lỗ sĩ”, thấy bạn trai có hình xăm khắp người, chị Thảo đòi anh đi xoá hình xăm vì sợ dắt về chơi, ba mẹ không đồng ý. Nghe lời bạn gái, Joseph cũng đi xoá hết hình xăm. Nhưng khi thấy xoá xăm khiến bạn trai bật máu, đau đớn, chị Thảo lại xót xa và bảo “còn hình cuối thôi khỏi xoá”.
Màn cầu hôn giữa sình lầy
 |
Màn cầu hôn "lãng xẹt" của anh chồng Mỹ với chị Thảo |
Ba tháng sau, chị dắt anh về ra mắt gia đình, thấy ba mẹ không nói gì, chị đoán chừng đã nhận được sự ủng hộ ngầm.
Nhớ về buổi ra mắt gia đình bạn gái, Joseph nói: “Bố cô ấy là người nhẫn nại và mạnh mẽ. Còn mẹ là người ngọt ngào, luôn muốn quan tâm, chăm sóc các thành viên. Đến tận bây giờ, bà vẫn còn tính cách ấy. Em trai Thảo lúc ấy còn nhỏ xíu, mới từ Việt Nam sang Mỹ”.
Chàng trai Mỹ cho biết, lúc đó anh khá run và lo lắng không biết gia đình Thảo có chấp nhận mình hay không.
Sau 2 năm học chung lớp và hẹn hò, Thảo nói “em cũng đòi hỏi cao, em muốn ngày nào cũng phải gặp nhau. May mắn là nhà bọn em gần nhau nên 9-10h đêm anh ấy đi làm về vẫn cố ghé qua một chút”.
Trong suốt quãng thời gian ấy, Thảo cảm thấy vui và hạnh phúc vì Joseph quan tâm tới các thành viên trong gia đình mình. Cô gợi ý: “Anh dọn vô ở chung luôn đi”. Joseph chấp nhận lời đề nghị, nhưng Thảo cũng nói thẳng: “Nhưng dọn vô là phải làm đám cưới, chứ người Việt Nam không thích sống thử”. Vậy là 6-7 tháng sau, họ tổ chức đám cưới.
Nhớ lại màn cầu hôn của chồng, chị Thảo bảo “không phải lãng mạn, mà là lãng xẹt”.
Trước đám cưới, cả hai về Việt Nam để chụp hình. Chị Thảo biết anh đã mua nhẫn rồi nhưng chưa thấy cầu hôn. Sốt ruột, chị nhắc: “Thiếu màn cầu hôn nữa nha”. Anh đáp: “Ok, anh có bất ngờ cho em”. Nhưng đợi hết chuyến bay, chị Thảo vẫn chưa thấy gì. Đến lúc xe khách dừng giữa đường, trời thì mưa, đường đầy sình lầy thì anh mới rút nhẫn ra, quỳ xuống đường đầy bùn đất cầu hôn chị. “Anh hỏi em có đồng ý làm vợ anh không, mấy người trong resort cạnh đó đứng nhìn mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra” - chị hài hước kể lại.
 |
Chị Thảo là người chủ động đề nghị "chốt hạ" bằng một đám cưới. |
Chồng Mỹ tố vợ hay ghen, tiêu xài hoang phí
Khi được hỏi về những tính xấu của vợ, Joseph phàn nàn: Cô ấy dễ nổi nóng, đặc biệt là vào buổi sáng khi tôi để chuông báo thức, bị cô ấy mắng ngay. Cô ấy la tôi làm ồn khi đi tắm và pha cà phê”.
Giải thích về chuyện này, chị Thảo cho biết: “6h45 mới phải dậy, mà anh để chuông từ 5h sáng. Tôi thì khó ngủ, mà giờ ngủ ngon nhất là từ 4-6h sáng”.
Nói về nhận xét “hay ghen” của vợ, Joseph kể: “Khi tôi làm chung hay nói chuyện với bất cứ phụ nữ nào, cô ấy đều hỏi ‘cô ấy là ai, anh nói chuyện gì với cô ấy’”. Trong khi đó, chị Thảo khẳng định chị chỉ ghen đúng lúc. Chị kể, có lần một trong số các cô bạn gái cũ của anh viết email cho anh hỏi rằng: “Liệu chúng ta có thể quay lại như hồi xưa?”. Vô tình đọc được bức thư khi dùng máy tính của chồng, chị không nói năng gì với anh suốt 3 ngày, mà chỉ yêu cầu anh “giải quyết”.
Cuối cùng, anh cũng phải trả lời lại bức thư, nói rằng “chúng ta không quay trở lại như cũ được nữa” sau khi đã đưa chị duyệt nội dung.
Tiếp tục “kể xấu” vợ, chàng rể Mỹ nói: “Điều mà tôi muốn cô ấy thay đổi là bớt tiêu xài hoang phí và bớt quản lý tôi lại, ví dụ như khi tôi đi ra ngoài với bạn, cô ấy toàn nhắn tin hối về sớm”.
Đến lượt mình nói xấu chồng, chị Thảo bảo: “Anh tắm rất lâu - khoảng 30 phút, tắm xong bước vào nhà tắm hơi nước nóng bốc lên như vừa xông hơi xong. Quần áo của anh, em không gấp được vì anh phải gấp theo kiểu của anh, rất chi tiết, gọn gàng”. Nói đến đây, Joseph lại nhớ ra vợ còn một tính xấu nữa là vứt đồ lung tung, anh luôn là người phải dọn.
Chị Thảo cũng bày tỏ mong muốn chồng dành thời gian nhiều hơn cho mình, bởi vì “ảnh làm việc quá nhiều, từ 4h sáng đến 10h đêm, không ngừng”.
 |
Joseph tích cực nói xấu vợ. |
Tuy vậy, trong cuộc sống hôn nhân, Joseph cũng rất chiều chuộng vợ. Theo tiết lộ của mẹ vợ, anh rất hiền và thường xuyên vào bếp nấu cho vợ ăn. 10 năm nay họ chưa ngày nào xa nhau, đi đâu cũng đi cùng nhau.
Dù nói xấu chồng kha khá, nhưng trong bức thư gửi cho anh, chị Thảo dành rất nhiều lời ngọt ngào và biết ơn Joseph vì đã đồng hành, chia sẻ vui buồn cùng chị suốt 10 năm qua. Chị cũng cho biết chị rất tự hào về chồng và đi đâu cũng khen ngợi anh hết lời với mọi người.
Chị Thảo cũng cho biết anh chính là động lực để chị quyết tâm học tập, có bằng thạc sĩ và hiện đang là một kế toán viên.
“Trước đây, anh ấy làm y tá. Khi gặp bạn bè, anh ấy nói gì mình không hiểu. Mình cảm giác bị đứng ngoài cuộc, không vào được thế giới của anh ấy. Từ đó, mình quyết tâm phải đi học để hiểu được anh ấy nghĩ gì, mong muốn gì”.
Từ đó, cả hai cùng nhau học tập và đều lấy được bằng thạc sĩ. Hiện Joseph là chuyên viên phân tích phúc lợi lương hưu.
Sau khi nghe những tâm sự của vợ, Joseph rất cảm động và nói rằng “không ngờ em nghĩ tốt về anh nhiều đến thế”.
Đăng Dương

Chuyện tình qua app hẹn hò của cô gái Việt và chồng Mỹ
Vô tình quen nhau qua ứng dụng hẹn hò, sau 2 tháng nói chuyện, chàng kỹ sư người Mỹ quyết định bay sang Việt Nam để gặp bạn gái.
" alt=""/>Vợ chồng son tập 424: Anh chàng Mỹ xoá hết hình xăm, quyết tâm lấy vợ Việt